“Các vị nói đều có phần phiến diện, đừng ở đây nói càn mà lầm người.” Một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên, mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một vị tiên nhân vạm vỡ, mình trần để lộ làn da màu đồng và những đường nét cơ bắp hoàn mỹ đang bước tới.
Người kia mình trần, trên người có một thanh long văn thân. Hình xăm ấy tựa như có sinh mệnh, ẩn hiện thanh quang lưu chuyển.
Hắn bước đến gần, khẽ nhấc tay, theo sau một tiếng rồng ngâm trầm thấp, thanh long văn thân trên người hắn vậy mà thật sự “sống” lại! Giữa thanh quang lấp lánh, hình xăm hóa thành một con thần tuấn thanh long, linh động quấn quanh cánh tay hắn, đầu rồng thân mật cọ cọ vào má hắn.
Tiêu Kiệt bất giác liếc nhìn tên trên đầu người kia.
Diệp Hoằng (Phục Long tiên nhân) Đẳng cấp 73, Sinh mệnh trị: ????
