TRUYỆN FULL

[Dịch] Trò Chơi Này Không Thích Hợp, Ta Đào Quáng Thành Thần!

Chương 7: Chuẩn bị xuống mỏ

Chương 7: Chuẩn bị xuống mỏ

Trước cửa hiệu thuốc, mấy thợ mỏ đang chụm đầu bàn tán khe khẽ.

Chỉ là bộ dạng của bọn họ trông khác hẳn đám thợ mỏ ở đây.

Da dẻ trắng trẻo mịn màng, trong đó thậm chí còn có cả một nữ nhân.

“Ta đã bảo đừng vào Thần Vực rồi, các ngươi cứ nhất quyết không tin! Giờ thì hay rồi, chỉ sợ chúng ta cũng giống đám xui xẻo trước đó, không thể quay về nữa!”

“Ai mà biết chuyện này là thật chứ. Bây giờ không phải lúc nói mấy lời đó, phải nghĩ cách sống sót mới đúng.”

“Ta xem tin tức, nghe nói nước ta đã có hơn ba vạn người mất tích một cách khó hiểu. Chỉ sợ bọn họ cũng giống chúng ta, đều đã tới Thần Vực cả rồi. Cũng chẳng biết bọn họ còn sống hay không…”

“Đừng mà, ta không muốn thành người mất tích đâu, ta nhớ phụ thân mẫu thân rồi, hu hu hu…”

Nữ nhân kia bắt đầu sụt sùi nức nở.

Sắc mặt Dương Lăng liên tiếp biến đổi.

Người mất tích?

Nói vậy chẳng phải sau khi hắn tiến vào Thần Vực, ngay cả cơ thể thật cũng bị kéo vào đây sao?

“Ta còn tưởng chỉ là mô hình dựng quá chân thật…”

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, lòng Dương Lăng càng thêm nặng nề.

Cuối cùng hắn cũng xác định được một điều.

Nếu cơ thể này là của chính mình, vậy chết trong Thần Vực, tức là chết thật!

Hàn ý lạnh buốt lập tức tràn ngập khắp người hắn.

“Rốt cuộc Thần Vực này là thứ tồn tại quỷ dị gì…”

“Nghe bọn họ nói, nước ta đã có hơn ba vạn người mất tích, nghĩa là trong Thần Vực hiện giờ đã có hơn ba vạn người chơi. Nếu tính cả những nước khác…”

Dương Lăng rùng mình, không dám nghĩ tiếp nữa.

Nếu những người ấy đều chết trong này, bên ngoài chẳng phải sẽ đại loạn sao?

“Ngô Manh, nàng cứ yên tâm, quốc gia nhất định sẽ nhúng tay vào chuyện này, tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn!”

Nam tử tuấn tú kia khẽ giọng an ủi cô gái đang nức nở.

Một nam tử khác dung mạo bình thường thì đang đảo mắt nhìn quanh bốn phía.

Dương Lăng liếc nhìn thuộc tính của ba người.

Giống như Trương Vĩ, thuộc tính của ba người này cũng chẳng có gì nổi bật.

Điểm sức mạnh, điểm nhanh nhẹn đều chỉ khoảng hai ba điểm.

Điểm tinh thần cũng chỉ có 1, 2 điểm.

“Tính cả Trương Vĩ, bốn người chơi mà ta gặp tới giờ, điểm tinh thần đều rất thấp, còn ta lại có tới 10 điểm…

Xem ra tinh thần lực cực kỳ quan trọng.”

Trong lòng Dương Lăng khẽ động.

“Này… vị huynh đài này, có thể cho ta mượn ít tiền không?”

Đúng lúc ấy, kẻ đang ngó nghiêng khắp nơi kia bước tới trước mặt Dương Lăng, lắp bắp nói.

Dường như hắn đang cố hết sức khiến giọng điệu của mình hòa vào phong cách của thế giới này.

“Ngươi là ai mà mở miệng đã đòi mượn tiền?”

Dương Lăng trợn mắt.

Hiển nhiên đối phương cũng giống hắn trước kia, vừa vào Thần Vực đã coi NPC như lũ ngốc.

“Huynh đài hẳn cũng là thợ mỏ chứ? Bọn ta cũng vậy. Chi bằng làm quen trước đã, huynh đài có thể cho bọn ta mượn ít tiền không? Bọn ta đã đói suốt một ngày rồi, chỉ muốn mua mấy cái bánh bao lót dạ.”

Trần Húc vội nói: “Ta tên Trần Húc, hắn là Lâm Quốc Lương, còn kia là bạn gái hắn, tên Ngô Manh.”

Lâm Quốc Lương và Ngô Manh thấy Trần Húc bắt chuyện với “NPC”, lập tức ngẩng đầu nhìn sang.

“Các ngươi đã đói suốt một ngày?”

Dương Lăng đảo mắt quan sát ba người từ trên xuống dưới.

Trần Húc vội vàng gật đầu:

“Đúng vậy, bọn ta sắp chết đói rồi…”

“NPC sẽ không cho chúng ta mượn tiền đâu, ngươi đừng phí công nữa.”Lâm Quốc Lương chợt lắc đầu.

“NPC là gì?”

Dương Lăng bỗng hỏi.

Sắc mặt Trần Húc khẽ biến, hắn trừng Lâm Quốc Lương một cái thật mạnh, hạ giọng nói:

“Ta chẳng phải đã bảo ngươi đừng ăn nói lung tung rồi sao!?”

NPC ở nơi này khác hẳn với những gì bọn họ từng tưởng tượng.

Đây là điểm then chốt đầu tiên bọn họ phát hiện ra sau khi tới “Thần Vực”!

Có lúc chỉ vì một câu nói không đúng mực, rất có thể sẽ chuốc lấy sát thân chi họa!

“Bằng hữu, ngài đừng chấp nhặt, tên phát tiểu này của ta đầu óc không được nhanh nhạy cho lắm, có hơi ngớ ngẩn.”

Trần Húc cười gượng nói.

“Bánh bao ở thôn thợ mỏ, một cái một tiền đồng.”

Dương Lăng đưa cho Trần Húc ba tiền đồng:

“Các ngươi mua trước ba cái bánh bao đi. Tuy bên trong chẳng có bao nhiêu nhân thịt, chỉ có chút nhục mạt, nhưng cũng đủ lót dạ.”

“Mọi người đều là lưu dân, tới mạch khoáng này cũng chỉ để sống tiếp, để kiếm tiền mua một thân phận.”

“No bụng rồi thì đi tìm Ngưu quản sự lĩnh cuốc chim, sau đó đào khoáng.”

Nói xong, hắn bước vào dược phòng.

Lâm Quốc Lương dẫn theo Ngô Manh tiến lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc:

“Hắn thật sự cho mượn sao? Tên này chẳng lẽ cũng là người chơi giống chúng ta?”

Trần Húc khẽ lắc đầu: “Hắn không hiểu NPC là gì, vậy chứng tỏ hắn không phải người chơi, mà là nguyên trú dân.”

Sau đó hắn nhìn Lâm Quốc Lương, nghiêm túc nói:

“Quốc Lương, trước đó chúng ta đã nói rõ rồi, trước khi tìm được cách ra ngoài, trước hết phải sống sót ở đây.”

“Nếu chết trong này, rất có thể sẽ chết thật.”

“Trò chơi này có vấn đề, không thể dùng kinh nghiệm trước kia để đối đãi.”

“Sau này những lời không nên nói, ngươi đừng nói nữa, kẻo liên lụy cả bọn ta.”

Trong mắt Lâm Quốc Lương lóe lên một tia bất mãn, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu:

“Ta biết rồi, mua bánh bao trước đã.”

……

……

Hỏa kế trong dược phòng thấy Dương Lăng, thuận miệng hỏi:

“Muốn mua thuốc gì?”

“Ta muốn mười bình kim sang dược.”

Dương Lăng đáp.

Một bình kim sang dược có thể khôi phục 10 điểm sinh mệnh, mười bình về cơ bản đủ để đối phó với nhiều hung hiểm.

Đáng tiếc cấp bậc của dược phòng này quá thấp, không có loại thuốc nào tốt hơn.

“Ngươi đâu phải hộ vệ khoáng mạch, mua nhiều kim sang dược như vậy làm gì?”

Hỏa kế thoáng sững người, nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng vẫn lấy cho Dương Lăng mười bình kim sang dược.

“Kim sang dược (tàn thứ phẩm), có thể khôi phục 10 điểm sinh mệnh”

“Thành huệ, năm mươi văn tiền.”

“Đây.”

Dương Lăng trả tiền, cất viên kim sang dược vào một cái túi vải khác bên hông, đó là thứ hắn đặc biệt chuẩn bị cho việc hạ khoáng.

“Phải rồi, trong dược phòng có thuốc giải độc để đối phó khoáng trùng không?”

Dương Lăng lại hỏi thêm một câu, ánh mắt đảo khắp bốn phía.

“Khoáng trùng? Có khoáng trùng từ trong động chạy ra sao?”

Hỏa kế hơi nghi hoặc.

“Mấy ngày trước hình như có người từng nhìn thấy một con khoáng trùng, phòng trước vẫn hơn, dù sao tiểu mệnh cũng là quan trọng nhất.”

Dương Lăng đáp.

Hỏa kế lập tức cúi xuống lục tìm trong tủ, một lát sau lấy ra một chiếc từ bình:

“Đây là giải độc hoàn do Ngô giám sự đặc biệt đặt ở chỗ này để bán. Nếu bị khoáng trùng cắn bị thương, có thể giải độc.”

“Nhưng nó không có tác dụng với mọi loại độc dịch của khoáng trùng. Một bình năm mươi văn tiền, ngươi có muốn không?”

“Giải độc hoàn 5 viên”

Dương Lăng gật đầu: “Lấy một bình.”

Rời khỏi dược phòng, trong bố đâu của hắn đã có thêm mười bình kim sang dược và một bình giải độc hoàn.Tiền đồng còn lại bốn mươi bảy đồng.

Dương Lăng lập tức đi tới một cửa hàng lương khô quen thuộc.

Bánh ở đây rất khô cứng, nhưng có thể để hơn mười ngày mà vẫn không hỏng.

“Bây giờ sức mạnh của ta đã tăng lên, sức ăn cũng lớn hơn trước.”

“Một ngày ăn mười cái bánh là vừa khéo.”

“Ngô giám sự bảo ta một tháng sau tham gia thi đấu kỹ nghệ giữa các thợ mỏ...”

“Trong khoảng thời gian này, thật ra ta có thể bốn năm ngày ra ngoài một chuyến, cày thêm chút điểm thuộc tính.”

Nghĩ đến đó, Dương Lăng bước vào cửa hàng lương khô.

Đổi hết số tiền đồng còn lại lấy bánh.

Làm xong mọi việc, hắn mới đi về phía mạch khoáng.

...

...

“Bánh bao này mùi vị cũng không tệ, cuối cùng cũng ăn được bảy phần no.”

Ba người Lâm Quốc Lương đều rất thỏa mãn.

“Tiếp theo phải vào mạch khoáng đào khoáng rồi, vị kia đã nói, chỉ có đào khoáng mới kiếm được tiền nuôi sống bản thân.”

Trần Húc trầm ngâm.

“Trần Húc, ngươi thấy vị kia có giống NPC phát nhiệm vụ không?”

Ánh mắt Lâm Quốc Lương khẽ động:

“Hắn còn nói với chúng ta, nhất định phải bỏ tiền mua thân phận. Việc này rất có thể là nhiệm vụ tân thủ của Thần Vực.”

“Chúng ta chính vì mang thân phận lưu dân nên mới bị bắt tới đây đào khoáng. Xem ra ở Thần Vực, có một thân phận đàng hoàng là chuyện vô cùng quan trọng.”

Trần Húc chậm rãi gật đầu.

“Chậc, chúng ta còn chưa biết hắn tên gì. Thôn thợ mỏ này đông thợ mỏ như vậy, đến lúc đó biết tìm hắn ở đâu?”

Lâm Quốc Lương chợt phản ứng lại.

Ba người nhìn nhau, sắc mặt đều có chút cổ quái.

“Thôi vậy, cứ vào mỏ xem tình hình trước rồi tính.”

Trần Húc nói: “Đến lúc đó cũng có thể hỏi thăm vị Ngưu quản sự mà hắn đã nhắc tới.”