“Được rồi, được rồi!”
Lý Vong Ưu vội giơ tay lên, làm động tác dừng lại giữa không trung.
Hắn dứt khoát cắt ngang màn quở trách càng lúc càng lệch đề của Lý lão gia tử.
“Bây giờ chúng ta đang nói về thân phận của mẫu thân ta, đừng lôi sang ta nữa.”
Lý Vong Ưu trợn trắng mắt một cái thật dài, rồi ngồi lại cho ngay ngắn.
