Trong mấy ngày kế tiếp, thời tiết ở kinh thành đặc biệt quang đãng.
Nhưng những ngày tháng của Lý tam thiếu lại chỉ có thể gói gọn trong bốn chữ — đau cũng vui sướng.
Ánh nắng ban mai rọi xuống sân viện.
Lý Vong Ưu run lẩy bẩy hai chân, vịn khung cửa, chậm chạp nhích từng bước ra ngoài.
Quanh bàn đá giữa sân đã ngồi kín người.
