"Đừng đi vội!"
Lục Tiểu Phụng một tay giữ chặt Lý Vong Ưu, vẻ mặt đầy thành khẩn.
"Việc này thật sự chỉ có ngươi mới giúp được, ngoài ngươi ra không còn ai đâu!"
"Ngươi đừng vội, nghe ta nói hết đã được không?"
Lý Vong Ưu liếc xéo hắn một cái, thấy tên này bám dai như đỉa đói, không cách nào rũ bỏ được, đành thở dài sườn sượt.
