Ngày đêm rong ruổi không ngừng, đoàn người Lý Vong Ưu rốt cuộc cũng trở lại Đại Minh.
Đất Tam Tấn của Đại Minh, cánh cổng quen thuộc của Lý viên đã hiện ra trước mắt.
Lớp sơn son trên cổng vẫn bóng loáng như mới, hai con sư tử đá trước cửa ngay cả một góc sứt cũng chẳng có.
Cả tòa trạch viện yên bình tĩnh lặng, đến một vết tích bị giao chiến tàn phá cũng không tìm ra.
Trái tim vẫn treo lơ lửng suốt dọc đường của Lý Vong Ưu lập tức hạ xuống, nhưng ngay sau đó, lửa giận lại bốc lên ngùn ngụt.
