TRUYỆN FULL

[Dịch] Tổng Võ: Hảo Hán Tha Mạng! Ta Thật Không Phải Là Đang Diễn!

Chương 29: Tiểu Lý Phi Đao, lệ bất hư phát!

Giang hồ vốn là vũng nước đục, xưa nay sóng gió chập trùng, thế sự đổi dời nhanh chóng.

Thế nhưng hơn một tháng qua, cả võ lâm chỉ bàn tán về một chuyện duy nhất.

Tiểu Lý Phi Đao, lệ bất hư phát!

Trước đây, hễ nhắc đến cái tên Lý Tầm Hoan, người đời thường nghĩ ngay đến những mỹ từ như “Phong lưu Thám hoa”, “Nghĩa bạc vân thiên”.

Hoặc là nghĩ về thanh phi đao tuy lệ bất hư phát nhưng hiếm khi đoạt mạng người.

Ai nấy đều cho rằng hắn tính tình hiền lành, tựa bậc quân tử ôn nhuận như ngọc. Dẫu có tức giận đến mấy, cùng lắm cũng chỉ uống vài vò rượu giải sầu, ho khan vài tiếng mà thôi.

Nhưng lần này, Lý Tầm Hoan đã phát điên.

Kể từ đêm tối trời gió lộng ấy, sau khi vị Tam thiếu gia mang danh "phá gia chi tử" của Lý gia rơi xuống vực sâu, Lý Tầm Hoan đã hoàn toàn xé bỏ lớp mặt nạ ôn hòa.

Tà áo trắng nhuốm đầy máu tươi, đôi mắt vốn u sầu giờ chỉ còn lại hàn quang khiến người ta kinh sợ.

Suốt một tháng ròng, Lý Tầm Hoan tựa như một sát thần không biết mệt mỏi.

Hắn truy sát từ Tam Tấn đến Quan Trung, rồi lại từ Quan Trung quay ngược về Tấn Bắc.

Thập Nhị Tinh Tướng, đám ác sát ngày thường hoành hành bá đạo, coi người khác là con mồi, nay cuối cùng cũng nếm trải mùi vị bị kẻ khác săn đuổi.

Ngoại trừ con chuột già Ngụy Vô Nha lão mưu thâm toán và tên Bàng Văn hành tung bí ẩn không biết đã chui rúc vào hang hốc nào để kéo dài hơi tàn...

Thì mười vị Tinh Tướng còn lại, không sót một ai, đều đã xuống chầu Diêm Vương trong vòng một tháng qua.

Phi đao lướt qua, cỏ không còn mọc.

Người trong giang hồ lúc này mới kinh hoàng nhận ra, thì ra người hiền lành nổi giận mới là chuyện đáng sợ nhất trên đời.

Những kẻ từng muốn xem Lý viên làm trò cười, giờ đây ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ sợ rước họa vào thân từ vị sát thần này.

Sau khi Lý Vong Ưu rơi xuống vực, Lý Tầm Hoan đã túc trực trên đỉnh vách đá suốt ba ngày ba đêm.

Gia đinh hộ viện của Lý viên lật tung bờ sông dưới chân núi, thậm chí còn thuê hàng trăm ngư dân giỏi nghề sông nước, dọc theo dòng nước tìm kiếm xuôi về hạ lưu hàng trăm dặm.

Thế nhưng sống không thấy người, chết không thấy xác.

Mọi người đều ngầm hiểu trong lòng, chỉ biết lắc đầu thở dài.

Vách núi cao như vậy, bên dưới lại là dòng nước xiết, cộng thêm một chưởng âm độc của Ngụy Vô Nha, vị Tam thiếu gia kia e rằng đã sớm làm mồi cho tôm cá.

Thật đáng tiếc cho dung nhan được đồn đại là có thể mê hoặc hàng vạn thiếu nữ ấy.

Ai nấy đều đinh ninh hắn đã chết chắc rồi.

Người của Lý viên tìm kiếm bên bờ sông suốt một tháng trời, ngay cả một chiếc giày cũng không vớt được, cuối cùng đành phải lập một ngôi y quan trủng.

...

Chẳng biết nơi này cách Lý viên bao xa.

Đây là một u cốc được quần sơn bao bọc. Bên ngoài là núi non trùng điệp, mây mù giăng lối, nhưng bên trong lại bốn mùa như xuân, trăm hoa đua nở.

Một tòa cung điện hùng vĩ tráng lệ tọa lạc sâu trong biển hoa, mái cong vút cao, kim bích huy hoàng, nhưng lại toát lên vẻ cao ngạo thoát tục, không vướng bụi trần.

Trên chiếc giường gấm, Lý Vong Ưu - kẻ mà cả giang hồ đều mặc định đã “làm mồi cho cá” - khẽ rung động hàng mi.

Đau.

Đau thấu trời xanh!

Đó là ý nghĩ đầu tiên của Lý Vong Ưu sau khi khôi phục ý thức.

Xương cốt toàn thân tựa như bị người ta tháo rời rồi lắp lại, chỉ cần khẽ động ngón tay, cơn đau buốt tận óc liền xộc thẳng lên thiên linh cái.“Hít hà…”

Lý Vong Ưu hít sâu một hơi khí lạnh, cố nén cơn đau thấu xương mà mở bừng mắt.

Thu vào tầm mắt hắn không phải là âm khí lạnh lẽo chốn âm tào địa phủ, cũng chẳng phải bùn lầy đen kịt dưới đáy sông, mà là một tấm màn lụa màu hồng phấn thêu vân mây tinh xảo.

Chóp mũi vương vấn một làn hương u tịch thoang thoảng, không ngọt ngấy như thứ son phấn dung tục, mà là hương lan thanh lãnh thấm vào tận xương tủy.

Chỉ hít một hơi đã khiến tinh thần sảng khoái, ngay cả đau đớn trên người dường như cũng vơi đi vài phần.

“Ta… chưa chết?”

Đầu óc Lý Vong Ưu vẫn còn mụ mị, tròng mắt đảo quanh một vòng.

Khung cảnh này trông chẳng giống nơi hoang dã chút nào.

Chẳng lẽ xuyên không còn có vụ chết đi sống lại, chơi lại từ đầu?

Hắn thử cử động tay chân, tuy đau thấu trời nhưng may là "phụ tùng" vẫn còn đầy đủ.

Ngay sau đó, ký ức ùa về như thủy triều.

Gương mặt già nua xấu xí của Ngụy Vô Nha, chưởng lực âm độc kia, cùng cảm giác hẫng hụt đến ngừng tim khi rơi xuống vực sâu…

Đúng rồi! Hệ thống!

Lý Vong Ưu chợt nhớ lại âm thanh đã nghe thấy trước khi hôn mê.

Tâm thần trầm xuống, màn ánh sáng bán trong suốt quen thuộc lại hiện lên trong đầu.

【Từ điều hiện có: Hảo hán tha mạng, Tổ tông hộ ta, Tần vương nhiễu trụ, Ngộ nạn trình tường (Hiệu quả bị động đang kích hoạt)】

【Ngộ nạn trình tường: Đại nạn không chết, tất có hậu phúc. Khi ngươi rơi vào tử cục và tỷ lệ sống sót dưới 1%, từ điều này sẽ cưỡng chế kích hoạt. Khí vận tạm thời tăng lên MAX, thông qua các yếu tố bất khả kháng (như mắc vào cành cây, rơi xuống đầm nước, gặp cao nhân...) để giữ lại cái mạng chó của ký chủ.】

“Ta biết ngay mà!”

Lý Vong Ưu cười như điên trong lòng, suýt chút nữa thì cười ra cả nội thương.

“Thống tử ca, đúng là chỉ có ngươi mới được! Kèo này ổn rồi!”

Đã có từ điều này lót đáy, vậy thì hiện tại chắc chắn ta đã được người cứu.

Hơn nữa, nhìn cách bài trí căn phòng này, người cứu ta nếu không giàu thì cũng sang, khéo khi còn là một đại mỹ nhân.

Lý Vong Ưu khó nhọc dùng khuỷu tay chống lên thành giường, từng chút một nhích nửa thân trên dậy.

Động tác này khiến chăn gấm trên người trượt xuống, lộ ra lớp trung y trắng như tuyết bên trong.

Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua, y phục đã thay, vết thương cũng được băng bó kín kẽ, thậm chí còn cảm nhận được một dòng nước ấm đang chậm rãi lưu chuyển nơi lồng ngực.

Rõ ràng là có người dùng nội lực cực kỳ cao thâm hộ trụ tâm mạch cho hắn.

“Chậc chậc, đãi ngộ này đúng chuẩn năm sao.”

Lý Vong Ưu nhìn quanh bốn phía.

Đây là một gian khuê phòng nữ tử cực kỳ thanh nhã.

Bàn ghế gỗ tử đàn, bình phong chạm trổ bạch ngọc, trên tường treo vài bức tranh sơn thủy đạm nhã, bệ cửa sổ đặt một chậu lan lạ.

Từng chi tiết nhỏ đều toát lên cái khí chất: "Bà đây rất nhiều tiền và cực kỳ có gu".

“Cót két ~”

Ngay lúc Lý Vong Ưu còn đang tính toán xem đống đồ đạc trong phòng này đáng giá bao nhiêu bạc, cửa phòng bị người bên ngoài nhẹ nhàng đẩy ra.

Một thiếu nữ mặc y phục màu thúy lục bưng chậu đồng bước vào.

Thiếu nữ ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, mày thanh mắt tú, đôi mắt to tròn cực kỳ linh động.

Tuy không thể gọi là khuynh quốc khuynh thành, nhưng tuyệt đối là một tiểu mỹ nhân khiến người ta nhìn vào là thấy sáng sủa cả người.

Lý Vong Ưu thầm chấm điểm trong lòng: Tám điểm rưỡi.

Thiếu nữ kia vừa ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy Lý Vong Ưu đang gượng ngồi dậy.

Bốn mắt nhìn nhau.

Lý Vong Ưu vừa định nở một nụ cười tự cho là mê người, tiện thể bồi thêm một câu “Đa tạ cô nương cứu mạng”.Nào ngờ, miệng hắn vừa mới hé mở, thiếu nữ kia đã như nhìn thấy quỷ.

“Loảng xoảng!”

Chậu đồng trên tay nàng rơi thẳng xuống đất, nước văng tung tóe đầy sàn.

Ngay sau đó, thiếu nữ cũng chẳng màng đến cái chậu, quay người bỏ chạy thục mạng, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải líu lưỡi.

“Này? Đừng đi chứ!”

Bàn tay Lý Vong Ưu cứng đờ giữa không trung, vẻ mặt ngây ra như phỗng.

“Chẳng lẽ… ta đáng sợ đến vậy sao?”

Hắn đưa tay sờ lên mặt mình trong vô thức.

Tuy mấy ngày không rửa mặt có chút bóng dầu, nhưng cái nền tảng nhan sắc vẫn còn sờ sờ ra đó mà.

Cái danh hiệu "Tam Tấn đệ nhất mỹ thiếu niên" đâu phải là hàng tặng kèm, sao lại dọa người ta chạy mất dép thế kia?

Hay là… một chưởng kia của Ngụy Vô Nha không chỉ đánh nát nội tạng, mà còn tiện tay "chỉnh dung" cho ta luôn rồi?

Trong lúc Lý Vong Ưu đang suy nghĩ lung tung, ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân…