Lòng Diệp Cô Thành đã loạn. Niềm kiêu hãnh của y không cho phép bản thân bị triều đình phán xét như một con chó rơi xuống nước.
Y muốn khép lại cả đời mình giữa ánh kiếm rực rỡ nhất.
Nhưng Lục Tiểu Phụng không sao chịu nổi.
Hai người kia đều là bằng hữu khiến gã vô cùng tự hào.
Bất kể là Tây Môn Xuy Tuyết ngã xuống, hay Diệp Cô Thành máu văng tại chỗ, gã cũng sẽ đau lòng không thôi.
