Lý Vong Ưu đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, chỉ thấy cổ họng khô khốc.
Nhìn bóng bạch y đứng sừng sững ở cuối thảm đỏ, tựa như được điêu khắc từ băng tuyết, cơ mặt hắn cứng đờ, khẽ giật giật hai cái.
Dưới chân lại không thể không bước nhanh hơn, mang theo một trận gió vội vàng tiến lên nghênh đón.
Liều thôi!
Lý Vong Ưu hít sâu một hơi, điều chỉnh lại biểu cảm, ánh mắt thoắt cái đã chuyển từ kinh hãi sang vẻ "cuồng hỉ vì cửu biệt trùng phùng".
