Thế nhưng, khi thấy Lý Vong Ưu chủ động bước ra, An Thế Cảnh lại thu hồi thế công.
Hai con rồng, một băng một hỏa, uốn lượn quanh người hắn, tôn lên khí thế tựa như ma thần giáng thế.
Hắn lơ lửng giữa không trung, ngạo nghễ nhìn xuống Lý Vong Ưu, trên mặt lộ ra nụ cười cợt nhả như mèo vờn chuột.
"Ồ, Tam thiếu gia định diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân sao?"
"Cũng tốt, đã tự mình bước ra thì đỡ cho ta phải tốn công tốn sức."
