Đêm khuya thanh vắng.
Một bóng đen lặng lẽ lướt dọc hành lang, trôi tuột vào qua khe cửa khép hờ của phòng Diệp Tâm Hạ.
Trong phòng, Diệp Tâm Hạ đang ngồi bên mép giường gấp quần áo.
Cô vừa tắm xong, vài lọn tóc ẩm ướt dính bết bên sườn cổ. Trên người cô chỉ mặc độc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa, dưới ánh đèn mờ ảo càng tôn lên những đường cong mềm mại.
Nghe thấy tiếng động phía sau, cô giật mình quay đầu lại. Đến khi nhìn rõ người tới là Lăng Tiêu, bờ vai đang căng cứng mới chịu thả lỏng.
