“Xoạt… xoạt…”
Tiếng chổi tre quét xuống mặt đường nhựa vang lên đơn điệu giữa con phố im phăng phắc.
Bước chân của lão rất chậm, mỗi lần chỉ nhích nửa bàn chân.
Đôi mắt trắng dã của lão nhìn thẳng về phía trước, nhưng hoàn toàn không có tiêu điểm.
Một lon nước bỏ đi bên đường bị gió thổi lăn tới bên chân lão.
