Gió đêm bị cánh cửa gỗ chặn hết ở bên ngoài.
Tiếng bước chân của Chu Nghị và Lý Lập trên con phố dài mỗi lúc một xa, đến khi biến mất hẳn.
Trong quán chỉ còn lại tiếng quạt thông gió vo ve.
Tô Văn đứng cạnh chiếc bàn vừa dọn xong, ánh mắt vẫn dừng ở chỗ Chu Nghị vừa ngồi.
“Ông chủ, cái thứ bám trên giày anh Chu lúc nãy…”
