Không Gian Xám hệt như một tấm gương vỡ nát.
Từng vết nứt li ti bỗng nhiên xuất hiện, rồi ngay giữa sự tĩnh lặng không chút điềm báo, nó ầm ầm sụp đổ.
Sự tĩnh mịch tuyệt đối ấy rút đi như thủy triều.
Tiếng người ồn ào huyên náo, tiếng chiêng trống vẳng lại từ xa, cùng tiếng gió lạnh thổi xào xạc qua những ngọn cây.
Tất cả đồng loạt dội thẳng vào màng nhĩ của mọi người trong cùng một khoảnh khắc, không hề có chút bước đệm nào.
