Quãng đường đi bộ từ bãi sông về lại con hẻm cũ cũng chẳng gần chút nào.
Ánh đèn đường kéo dài bóng của mấy người đến mức biến dạng, in hằn những vệt nông sâu khác nhau trên nền tuyết trắng.
Tay Tô Văn vẫn còn nắm chặt que sắt của cây pháo bông đã cháy hết, tay kia xách mấy quả pháo tép còn thừa, miệng ngân nga một điệu nhạc không tên, rõ ràng tâm trạng đang cực kỳ tốt.
"Ông chủ, pháo hoa này đã thật đấy."
Tô Văn thở ra một làn khói trắng, ngước nhìn một hai vệt sáng thỉnh thoảng vẫn lóe lên trên bầu trời đêm, cảm thán:
