Tiếng động cơ ô tô gầm rú xa dần, cho đến khi bị màn đêm nuốt chửng hoàn toàn.
Con hẻm cũ lại trở về với vẻ tĩnh mịch vốn có.
Chỉ có ngọn Trường Minh Đăng dưới mái hiên vẫn tỏa ra vầng sáng vàng ấm áp, soi rõ từng hạt bụi li ti đang bay múa.
Tô Văn thở phào một hơi dài, như trút được gánh nặng ngàn cân.
Vẻ ung dung điềm tĩnh ban nãy rốt cuộc cũng chỉ là diễn cho người ngoài xem, chứ dây thần kinh của hắn đã căng như dây đàn rồi.
