Lời vừa dứt, trong tiểu viện yên tĩnh chợt vang lên tiếng khóc non nớt.
Nhan Thư Dịch lập tức bế nữ nhi lên, không còn để tâm đến lời của phụ thân nữa.
Nhưng sự im lặng này không phải vì nàng đuối lý, nàng chỉ cảm thấy có nói thêm nữa cũng chỉ là đàn gảy tai trâu mà thôi.
Năm xưa nàng yêu Quý Ưu, chưa bao giờ vì toan tính hắn có thể cho nàng thứ gì. Nhưng nếu thật sự phải so đo chuyện đó, thì nếu không có hắn liều mình xông vào Thiên Đạo tế, có lẽ nàng đã chết từ ba năm trước rồi.
Thấy nữ nhi không còn ý định mở lời, Nhan Cảnh Tường nhíu mày rời khỏi tiểu viện, quay trở lại chính sảnh.
