"Các ngươi bao vây từ phía đông bắc, là sợ ta chạy sao? Nhưng các ngươi có từng nghĩ, ta đến đây uống trà là vì các ngươi chạy không thoát."
Lời vừa dứt, Phương Cẩm Đồ bỗng nhiên mặt mày dữ tợn ngửa mặt lên trời gào thét: "Ngươi chết chắc rồi, ngươi chết chắc rồi, ngươi lại dám giết nhiều thân tộc của ta như vậy, ngươi chết chắc rồi! Phụ thân ta biết ta không trở về, nhất định sẽ đến tìm ta!"
Quan Bằng cũng run lên như cầy sấy: "Phương huynh, ngươi gây họa lớn rồi!"
"Ồ? Họa lớn gì?"
"Ngươi ở nhà ta ăn nói bừa bãi gây họa lớn, vốn dĩ chỉ cần tự mình chịu chết là có thể xong chuyện, nhưng ngươi lại giết đệ tử hai nhà chúng ta, như vậy muội muội ngươi khó sống, phụ mẫu ngươi khó sống, cả tộc đều sẽ vì ngươi mà chết. Nếu biết điều thì mau thả chúng ta ra, may ra có thể giữ được mạng cho bọn họ!"
