Lúc này bọn họ mới hiểu ra, đối phương không phải bị dọa đến không dám nói lời nào, mà là hoàn toàn không coi bọn họ ra gì.
Chẳng lẽ người của Ngọc Dương huyện đều có tính cách không biết trời cao đất dày như vậy sao? Hay là đến tận bây giờ hắn vẫn chưa nhận rõ tình hình, tưởng rằng địa vị Trấn Bắc quân của mình siêu phàm đến mức không ai dám thật sự giết hắn?
"Lắm lời với hắn làm gì, ra tay đi, để hắn biết nói sai thì phải trả giá bằng mạng sống!"
Theo một tiếng quát chói tai, ba đệ tử lớn tuổi nhất của Phương Gia đột nhiên xuất kiếm. Bọn họ đã đạt tới Dung Đạo cảnh giới, linh khí hùng hậu rót vào đạo kiếm, trong khoảnh khắc bộc phát ra một luồng sát ý sắc bén vô song, chém thẳng về phía trà đình.Đối với những đệ tử thế gia tự cho mình thân phận tôn quý, uy nghiêm gia tộc nên chấn động thiên hạ này, giết người ngay lập tức không phải là cách hả hê nhất. Cách tốt nhất là khiến đối phương cầu xin tha mạng, sau đó để hắn tuyệt vọng vào lúc kinh hoàng tột độ.
Nhưng bọn họ cảm thấy tầm nhìn của người trước mặt quá thấp kém, nói nhiều với hắn chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.
