“À, người dặn ta mang một lá thiếp đến cho Nguyên chưởng giáo, nói là có chuyện cần thương lượng.”
“Thiếp đâu?”
Văn Tư Viễn nghe vậy liền lấy lá thiếp thứ hai từ trong ngực ra: “Ở đây.”
Những đệ tử thủ sơn đó nhìn nhau, sau đó người dẫn đầu lên tiếng: “Vất vả cho Văn công tử rồi, nhưng đứng trước đại trận dễ bị ngộ thương, mong công tử hãy đặt thiếp xuống đất, rồi lui về một phơi dược trường ở lưng chừng núi chờ đợi.”
“Mọi việc xin nghe theo đạo hữu.”
