Lúc này Nhan Thư Dịch đã hạ cánh tay ngọc xuống, tiếp tục dùng đôi chân trắng nõn nhẹ nhàng vầy nước.
Thực ra cái che tay kia cũng chỉ là tượng trưng, trên thực tế đôi gò bồng đảo của nàng đã sớm bị tên cẩu tặc kia nghịch qua vô số lần rồi, nàng đâu có sợ hắn nhìn, huống chi cứ giơ tay mãi cũng mỏi.
"Bài vị vong phu đã trả lại cho vị Yêu tộc Công chúa điện hạ kia rồi sao?" Lúc này Nhan Thư Dịch chợt nhớ tới mùi hương trên người Phong Dương, đôi mắt phượng khẽ nheo lại."Đã đưa rồi. Nàng ấy rất cảm kích nàng, còn khen nàng là một vị tỷ tỷ tốt nữa."
"Tỷ tỷ tốt? Xưng hô này thú vị đấy, cũng chẳng biết là luận từ đâu ra."
Nhan Thư Dịch khẽ nhướng mắt phượng, giọng nói mang theo vài phần lạnh lùng kiêu ngạo.
