Đó là một đôi bàn tay lớn, một đôi bàn tay đen kịt. Trong khoảnh khắc ý nghĩ của mọi người còn chưa kịp chuyển dời, nó đã phớt lờ ngăn cách thời không, hung hăng vỗ mạnh lên tiên đỉnh đã hóa thành núi cao kia.
Một tiếng nổ vang trời, đại địa nứt toác từng khúc như mạng nhện, dãy núi xa xôi lặng lẽ sụp đổ, chôn vùi thành tro bụi. Tiên đỉnh vốn đang bộc phát thiên uy chợt rung lên bần bật, bị ép phải thu liễm quang hoa ngay tức khắc.
Còn Thương Hành Đạo thì cứng đờ ngay tại chỗ, tựa như đã ngây người.
Nhưng kỳ thực hắn không hề ngây người, mà là đang cảm nhận một cơn đau đớn kịch liệt.
Đó là nỗi đau mà hắn chưa từng nếm trải.
