“Hàm hồ! Đây là tẩm cung của giám chủ nhà ta, đừng nói là người ngoài, ngay cả đệ tử Linh Kiếm Sơn cũng không dám tùy tiện lui tới, ở đây làm sao có đồ của ngươi được!”
Giọng Thúy Nhi vô cùng gay gắt, nhưng ngữ khí rõ ràng đang run rẩy.
Thế nhưng, tiếng quát của nàng không nhận được hồi đáp. Đến khi định thần lại, Quý Ưu đã biến mất khỏi chỗ cũ, lao vút về phía bắc đại điện.Hắn biết dung mạo hiện tại của mình khác xa vẻ tuấn tú ngày trước, Thúy Nhi và Hạnh Nhi không thể nào nhận ra. Sở dĩ vừa rồi đáp lại một câu, chẳng qua cũng chỉ để xoa dịu tâm trạng đang căng như dây đàn của các nàng mà thôi.
Nhưng tình thế cấp bách, hắn cũng chẳng còn thời gian để giải thích nhiều lời với hai người nữa.
“Ngươi... ngươi...”
