"Lấy Linh Giám ngự linh kiếm, quả thực phi phàm."
Trong gió đêm sắc như dao cắt, phó chưởng giáo Vấn Đạo Tông nhìn về phương Bắc, khẽ vuốt chòm râu dài: "Nếu không phải nhân tộc đang gặp đại kiếp, thế hệ này Linh Kiếm Sơn có Nhan Thư Dịch tọa trấn, e rằng sẽ hưng thịnh ngàn năm."
Nghe vậy, ánh mắt Thương Hy Nghiêu không khỏi trở nên âm lãnh hơn vài phần: "Nàng quả là nữ tử kinh tài tuyệt diễm, chỉ tiếc mắt nhìn người quá kém, lại chọn trúng một tên đoản mệnh."
"Đó đều là chuyện quá khứ rồi. Đối với người tu hành như chúng ta, vài năm quang âm thực sự chẳng đáng là gì, hà tất phải nhớ kỹ đến vậy?"
"?"
