Một kẻ trốn trong bóng tối bày đủ âm mưu quỷ kế, hai tay vấy đầy máu tươi như vậy, dù dùng bốn chữ ‘tội ác tày trời’ để hình dung cũng đã là tô điểm cho hắn rồi, sao có thể dính dáng đến ‘thiên tính thuần lương’ được? Hắn vô cùng hoài nghi tính chân thực trong lời nói của Phương Nhược Minh.
Đúng lúc hắn đang dùng ánh mắt dò xét đánh giá lại Phương Nhược Minh thì giọng nói của đối phương lại vang lên bên tai.
“Thật ra ta và Quý Ưu không chỉ cùng chung truyền thừa, mà ngay cả lý niệm cũng tương đồng. Điểm này, ta nghĩ Hạ đại nhân hẳn đã nói với ngươi rồi.”
Khuông Thành hoàn hồn, cười khẩy: “Lý niệm? Phương huynh đang nói đến lý niệm tàn sát trẻ sơ sinh, hay là lý niệm thả tà chủng ra giết gần sạch bá tánh trong nửa thiên hạ?”Phương Nhược Minh nghe lời nói mang ý châm biếm này chẳng hề nổi giận, ngược lại còn nhìn y một cách nghiêm túc: “Muốn thay đổi thế gian này, đổ máu và hy sinh là điều tất yếu, cũng là cần thiết. Lẽ nào lại muốn như Quý Ưu sao? Năm xưa hắn rõ ràng có cơ hội thay đổi thuế phụng chế độ, lại vì lo lắng cho tính mạng mấy vị chưởng quỹ mà tự mình từ bỏ mưu tính, chẳng lẽ không đáng tiếc sao?”
“Chẳng ngờ Nhược Minh huynh ngay cả điều này cũng biết, huynh đúng là quan tâm đến chuyện của bọn ta thật.”
