Phương Nhược Minh nhìn muội muội một cái rồi nhẹ nhàng gật đầu.
Sau đó năm người đi qua hậu viện, tới tiền viện, xuyên qua đạo trường rộng lớn rồi đến một trà sảnh nằm trong Lâm Tiên trang viên.
Việc tiếp khách của Lâm Tiên trang viên kỳ thực vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, khi năm người đến, trong vườn vẫn còn khắp nơi bóng dáng con cháu Quan gia đang cùng con cháu Phương gia dạo chơi. Mà khi nhìn thấy họ đến, ánh mắt của mọi người liền đổ dồn về phía họ.
“Đây chính là vị hôn thê trước kia của Quý Ưu sao?”
“Là nàng, Phương Nhược Dao.”
