Chớp mắt sau, năm người đã tiến vào quan thứ ba, đặt chân lên một đại kim loại bình đài khổng lồ tỏa ánh sao rực rỡ. Trên bình đài trống không, chẳng có vật gì, chỉ đơn thuần là một bình đài rộng lớn, phóng mắt nhìn ra, đường kính phải đến ba cây số.
Bình đài lơ lửng giữa hư vô không gian, bốn phía là bóng tối vô tận. Thỉnh thoảng có những luồng sáng tựa sao băng xẹt qua, nhưng vẫn không thể soi sáng khoảng không sâu thẳm tối tăm này.
Năm người đều bị khung cảnh hùng vĩ trước mắt làm cho chấn động. Ngắm nhìn một hồi lâu, Cố Uyên dứt khoát nằm vật xuống đất nghỉ ngơi.
Kinh Lê khoanh chân ngồi xuống, phong độ tuyệt đối không thể đánh mất.
Tiêu San San ngồi ngay ngắn, cẩn thận xử lý thương thế trên người.
