Lửa giận trong lòng Lâm Bách Xuyên bốc cao ngùn ngụt, hắn hận không thể quay đầu lại, một đao chém chết tên chó má Lý Đạt. Nhưng rốt cuộc hắn vẫn cưỡng ép nhịn xuống. Đây là nơi Trấn Yêu Ti đóng quân, hắn mà dám giết người ngay trong địa bàn Trấn Yêu Ti, bất kể vì lý do gì, cũng chỉ có một con đường chết.
“Đồ khốn kiếp, ta thề ngươi nhất định sẽ chết rất thảm.”
Lâm Bách Xuyên nghiến răng, âm thầm lập thệ trong lòng. Lúc này hắn càng nghĩ càng hối hận, không nên nghe lời Tần Thanh mà tha cho tên khốn Lý Đạt, đúng là tự chuốc bực vào thân.
Nhưng chuyện đã đến nước này, nghĩ nhiều cũng vô dụng. Cứ đến Nhiệm vụ điện nộp nhiệm vụ trước, rồi tính tiếp chuyện nhiệm vụ cưỡng chế. Trên cuộn trục nhiệm vụ đã ghi rất rõ: trong vực sâu dưới lòng đất có một đội địa ma tránh được tuyến phong tỏa, trốn lên mặt đất, quân số khoảng một ngàn năm trăm tên. Hiện giờ bọn chúng đã lẩn vào Huyền Dương sơn mạch thuộc Thương Ngô quận.
Huyền Dương sơn mạch kéo dài hơn vạn dặm, núi non đầm lớn chằng chịt vô số. Đừng nói một ngàn năm trăm địa ma chui vào, dù có nhiều hơn gấp mười, gấp trăm lần, cũng khó khuấy lên chút sóng gió nào. Bởi vậy, muốn vây giết sạch đám này, chỉ dựa vào một mình Lâm Bách Xuyên thì hiển nhiên là chuyện không thể.
