Chu Lăng Không thấy Lâm Bách Xuyên cuối cùng cũng hỏi tới thiên tài địa bảo, trong lòng lập tức mừng như điên, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ căng thẳng, run giọng nói: “Ngươi… ngươi có chịu tha cho ta không? Nếu ngươi chịu tha cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết…”
“Nói…”
Giọng Lâm Bách Xuyên lạnh như sương, mang theo một luồng sát khí rét buốt.
Không khí như đông cứng lại, giữa không trung còn có băng tinh rơi vãi đầy đất, khiến người ta không rét mà run.
Trong nhất thời, thân thể Chu Lăng Không run lên bần bật, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Gã nhìn Lâm Bách Xuyên với vẻ đầy sợ hãi, rồi nghiến răng, trầm giọng nói: “Là huyền hoàng mẫu khí, thứ có thể trọng tố căn cốt, ngộ tính, thể chất và huyết mạch của con người.
