Ngâm mình trong nước nóng cho đến khi toàn thân ấm sực, Hạ Linh Xuyên bước ra uống vài ngụm rượu ngọt, xé một miếng thỏ nướng sém cạnh, rồi kẹp vào chiếc màn thầu bột mì trắng nõn nà vài miếng thịt kho tàu mềm rục, thơm lừng, bảy phần mỡ ba phần nạc. Cắn một miếng, mỡ chảy quanh miệng, quả là tuyệt phẩm.
Đổng Nhuệ cũng đói lả người, chỉ vài ba miếng là xử lý xong một chiếc màn thầu kẹp thịt, sau đó gắp thêm dưa cải chua và dưa chuột bao tử muối để ăn kèm, vừa giải ngấy vừa khai vị, nhai vào giòn tan rôm rốp.
Hắn vừa ăn vừa ngửa mặt lên trời cảm thán: "Đây mới là cuộc sống chứ!"
Những ngày tháng khổ sở trước kia, chẳng qua chỉ là sinh tồn vất vưởng mà thôi.
Chu Đại Nương không thích thức ăn của loài người, đối với bà, chúng được chế biến quá cầu kỳ, bà chỉ thích hương vị nguyên bản.
