Hơn hai tháng sau, tại khu rừng phía nam Vinh Sơn.
Một con dơi từ chân trời sà xuống, đậu trên vai Đổng Nhuệ. Hắn nghiêng tai lắng nghe, tinh thần phấn chấn hẳn lên: “Thị trấn ở ngay phía trước năm dặm, chỉ còn năm dặm nữa thôi!”
Tuyết đã tan hết, mặt đất lúc nào cũng ẩm ướt nhầy nhụa.
Nhưng bọn họ không thể cưỡi Oa Thiềm, bởi Đổng Nhuệ lại vừa cải tạo nó thêm hai lần, khiến nó rơi vào trạng thái ngủ đông để dưỡng thương, không nhúc nhích, không tiêu hao năng lượng, ngay cả hạ khô thảo cũng chẳng cần ăn. Đổng Nhuệ nhét nó vào trong túi hành lý.
Trước kia Oa Thiềm cõng người, giờ đây người lại phải cõng Oa Thiềm.
