Hạ Linh Xuyên nghe thấy bên cạnh có người khẽ bàn tán: “Không biết Kha Nghiêm Minh lấy vô ngân kim này về sẽ làm gì.”
“Là để cúng tế sơn trạch ở Khư Sơn chăng?”
“Đâu cần dùng đến thứ tốt như vậy!” Một người khác nói: “Cúng tế vô ngân kim thì có khác gì ném mấy chục vạn lượng bạc vào dung nham?”
“Vô ngân kim đương nhiên phải dùng cho thần khí! Đặt vào pháp khí khác đều là phí phạm của trời.”
“Ngươi và ta đều nghĩ vậy, nhưng đó là Kha gia! Việc Kha gia làm ra luôn phải khác người thường.” Một người xem cười khổ: “Còn nhớ lưu hỏa châu được khai quật khi Lưu Vân Tiên động mở cửa không? Đó là di vật của tiên nhân vẫn còn hoạt tính, Kha gia dùng cái giá trên trời mười lăm vạn lượng mua về, kết quả thì sao?”
