“Tốt, tốt.” Hạ Linh Xuyên bấm ngón tay tính toán, “Nhẹ hơn ta dự liệu, xem ra nhét hết vào cũng không thành vấn đề.”
Nhét vào đâu?
Nhiếp Hồn Kính lập tức la lên: “Này này này, đừng tìm ta! Ta không làm được đâu!”
Hạ Linh Xuyên búng một cái lên mặt gương:
Không ai tìm ngươi cả.
