Mông Mông nghiêm mặt nói: “Sáu năm trước, năm mất mùa lại gặp tuyết tai, liên quân còn bắt chúng ta xuất binh. Tiền tuyến đang đánh trận, còn hậu phương, đám phụ nữ trẻ nhỏ như bọn ta đã sắp chết đói đến nơi!”
“Ta nghe các trưởng bối kể, năm đó dù liên quân có hạ được Lô Đài sơn, Dao quốc cũng không thể lập tức sụp đổ. Muốn đánh gục Dao quốc, ít nhất còn phải dây dưa thêm mấy năm nữa, đâu dễ dàng như ả ngu phụ vô tri kia nói? Dao quốc hùng mạnh như vậy, phía sau còn có…” Mông Mông nói tiếp: “Nếu cứ đánh trận liên miên mấy năm, chúng ta lấy gì ăn, lấy gì uống? Tộc trưởng rút khỏi liên quân, lập tức đổi được lương thực vật tư từ Dao quốc, đã cứu sống biết bao tộc nhân?”
Nàng nhìn A Tấn, kiên định nói: “Mặc kệ người khác nói thế nào, ta vẫn thấy tộc trưởng không làm sai!”
A Tấn nắm lấy tay nàng: “Đa tạ ngươi.”
“Lần sau bọn họ còn nói những lời như vậy, ngươi cứ mắng thẳng lại!” Cô gái chớp mắt: “Bọn họ thì biết cái quái gì.”
