Hạ Linh Xuyên đảo mắt, tiện tay nhặt mấy viên sỏi ném vào trong cửa động.
Chỉ nghe tiếng sỏi lạch cạch trượt xuống, như lăn trên một con dốc, nhưng chẳng mấy chốc đã dừng lại.
Cũng khá sâu đấy.
Hai người đợi thêm một lát, để không khí trong ngoài động lưu thông.
“Mời!” Đổng Nhuệ giơ tay làm động tác “ngươi đi trước” với Hạ Linh Xuyên. “Ngươi tu vi cao, ngươi mở đường.”
