Trước đây, khi đối mặt với Thiên cung và Bối Già, hắn chỉ đành phải thận trọng; nhưng hễ có cơ hội nào lướt qua trước mắt, hắn tuyệt đối không bỏ lỡ.
Những chuyện ấy, hắn chưa từng nói với bất kỳ ai, ngay cả Kính Tử và Đổng Nhuệ cũng không hay biết.
Lúc này, Kim Bách lấy từ trong ngực ra công hàm của Bột vương, đoạn xé phong thư. Khi ấy, đám quan sai lục soát thi thể Ảnh Nha Vệ đều mù chữ, nghĩ rằng đám người này đằng nào cũng bị quăng vào bãi tha ma, nên lười chẳng buồn lấy luôn bức thư kia.
Mấy người ghé đầu lại, cùng xem thư.
Nội dung bên trên tuy đã được trau chuốt, lời lẽ vừa quan phương, vừa hoa mỹ, lại hết sức uyển chuyển, nhưng ý chính rốt cuộc chỉ có một:
