“Hử? Sao cơ?”
“Không có gì.” Hạ Linh Xuyên vỗ vai hắn, “Cách nhau vạn dặm mà còn có ngày gặp lại, ấy cũng là duyên phận. Ngươi có yêu cầu gì cứ nói, chuyện ta giúp được, nhất định sẽ dốc hết sức.”
Lộc gia nhân tài điêu tàn, khó lắm mới có được hai thiếu niên tướng tài, xét vai vế thì đều là cháu trai cháu gái bên ngoại của hắn. Lúc này Lộc Khánh Banh đang vì Bách Liệt chống giặc ngoại xâm, Hạ Linh Xuyên đương nhiên mong hắn có thể trụ vững.
“Đa tạ Hạ huynh!” Lộc Khánh Banh cũng thấy lạ, hắn vốn không phải kiểu người thích kết giao bằng hữu, vậy mà vừa gặp vị “Hạ huynh” này, cảm giác thân thiết đã tự nhiên dâng lên.
“Tình hình tiền tuyến phía đông không ổn lắm sao?” Lộc Khánh Banh còn đang ở cái tuổi chưa biết sầu là gì, thế mà giữa mày lại phủ đầy vẻ uất kết. Hạ Linh Xuyên đoán, quá nửa là vì chiến sự nơi tiền tuyến. Từ sau khi lão tướng Miêu An của Bách Liệt bị thương, cục diện xung đột với Nhã quốc đã trở nên khó lường.
