“Ủa, lá phù này…” Trông quen mắt quá.
Chẳng phải chính là huyết phù lục mà Ôn Đạo Luân vừa vẽ lên đại chung ở đông môn hay sao?
Phân thân Hạ Linh Xuyên vận chỉ như bay, thế mà vẫn còn có thể phân tâm hỏi hắn: “Đây là trấn ma khu tà phù, phù chú khóa ở Bàn Long thành đã từng dạy rồi. Ngươi chưa học sao?”
“Ách…” Mạnh Sơn gãi gãi sau gáy.
Hắn chỉ thích cầm rìu chém người, chẳng thích cầm bút vẽ vời, tự thấy học thứ này chẳng có ích gì, cho nên, khụ, mấy môn kiểu này hắn toàn trốn.
