Dù sao thì trước đó Hạ Linh Xuyên đã một hơi bỏ ra tám vạn lượng, số tiền ấy đối với một cá nhân tuyệt đối không phải là con số nhỏ. Lộc Khánh An thao thao bất tuyệt: “Nếu quả thật là vậy thì dễ xử lý rồi! Cứ đẩy chi phí của hắn lên cao, ngáng đường thêm chút nữa để hắn không thể xoay vòng vốn. Một tên phú gia tử hoàn toàn không có chút căn cơ nào ở địa phương như hắn rất dễ đi đến bước đường phá sản.”
Phá sản thì đành phải thanh lý, bán tháo tài sản.
Đến lúc đó, Lộc gia lại có cơ hội đoạt lại Ngưỡng Thiện quần đảo.
Thấy trưởng tử vẫn rất tinh ranh trong mấy việc này, Lộc Chấn Thanh mới hơi yên tâm:
“Còn nữa, địa sát âm mạch cứ cách bảy ngày lại phun trào sát khí một lần. Tên họ Hạ kia muốn đảm bảo người và vật trên đảo bình an vô sự thì phải khu sát kịp thời. Chỉ dựa vào một mình hắn, chắc chắn không thể làm được.”
