“Vậy thì chỉ còn lại cách đánh lén và xúi giục các thế lực xung quanh, giống hệt như những gì bọn chúng từng làm với Nhị nương.” Hạ Linh Xuyên tiếp tục phân tích, “Trước tiên nói về xung quanh, thế lực gần quần đảo cũng chỉ có Bách Liệt và Khánh quốc, cùng lắm là thêm một Nhã quốc. Nhưng giữa Nhã quốc và chúng ta còn bị ngăn cách bởi Bách Liệt.”
“Chúng ta nằm chơ vơ ngoài biển khơi, hoàn toàn không giáp ranh với bọn họ, ba thế lực này căn bản không với tới được chúng ta. Hơn nữa tình hình của Ngưỡng Thiện hải vực, ha, bọn họ cũng đều rõ cả, một nơi vừa có sát khí vừa có âm hủy, kẻ nào muốn đến cũng phải suy nghĩ cho kỹ.”
“Vậy thì chỉ còn lại cách cuối cùng: đánh lén.” Chu Đại Nương nhanh nhảu đáp, tràn đầy tự tin, “Cái này thì chúng ta không sợ!”
“Đúng vậy, cái này chúng ta không sợ.” Hạ Linh Xuyên cười nói, “Cường long không ép được địa đầu xà, đây là sân nhà của chúng ta, bọn chúng muốn đến đây dùng vũ lực thì phải suy tính cho thật kỹ. Cho dù bọn chúng sử dụng thần giáng, hai tỷ muội các ngươi ở cạnh nhau cũng chẳng có gì phải e ngại, huống hồ dưới trướng ta còn có một đội quân âm hủy, có thể điều động bất cứ lúc nào.”
“Hơn nữa, thần giáng là chuyện có thể làm tùy tiện thế sao?” Sự hiểu biết của Hạ Linh Xuyên về thần giáng vượt xa những tu hành giả bình thường. “Mỗi lần thần giáng đều phải tiêu hao một lượng lớn thần lực, vị thần minh nào lại cam tâm tình nguyện trả giá chỉ vì một sự ‘nghi ngờ’ cơ chứ?”Hắn bày mưu tính kế tại sa mạc Bàn Long, Thiên cung phái cả Đô Vân sứ đến, không thể nói là không coi trọng.
