Hạ Linh Xuyên xoay người bước lên thuyền, cùng đám người Cừu Hổ nhổ neo rời khỏi Ngư Cốt Tiêu, để lại không gian bàn bạc cho Mẫn Thiên Hỉ.
Nhìn đám hải tặc đen kịt trên Ngư Cốt Tiêu đang xa dần, Cừu Hổ lên tiếng: “Thiếu chủ đối xử với đám hải tặc này khoan dung thật đấy.”
“Lúc nãy đã nện cho bọn chúng một gậy đau điếng, giết chết mấy chục mạng người rồi.” Nói đến đây, Hạ Linh Xuyên mới nhớ ra một mình Cừu Hổ đã hạ gục sáu tên, chiếm gần một phần ba tổng số người bị giết, “Bây giờ cũng nên cho bọn chúng nếm chút quả ngọt thôi.”
Ân uy tịnh thi, mới mang lại hiệu quả kỳ diệu.
Hạ Linh Xuyên nói tiếp: “Hơn nữa, cơ cấu tổ chức của đạo phỉ khác hẳn với quân đội bình thường. Quân đội thì cấp bậc rõ ràng, tôn ti trật tự, chú trọng kỷ luật và sự phục tùng. Còn đạo phỉ lại rất lỏng lẻo, tuy cũng có thủ lĩnh, bên cạnh thủ lĩnh cũng có một đám thân tín, nhưng nội bộ bọn chúng lại đề cao sự công bằng. Cái gọi là bát lớn ăn thịt, cân lớn chia vàng, trọng điểm chính là nằm ở chữ ‘chia’ này. Kẻ làm thủ lĩnh mà phân chia không đều, lòng người bên dưới sẽ tản mác, bọn chúng sẽ bỏ đi chứ chẳng đời nào tiếp tục bán mạng cho ngươi nữa.”
