Chung Thắng Quang gắt gao nhìn chằm chằm hắn, muốn tìm ra suy nghĩ thật sự từ trong ánh mắt kia.
Hạ Linh Xuyên vô cùng thản nhiên đối mặt.
Chung Thắng Quang nhấc chén trà bên tay lên, nhấp một ngụm trà nguội: “Đi thôi, Lộc tiên sinh chắc cũng sắp về rồi.”
...
Đợi đến khi Ôn Đạo Luân cùng Lộc Tuân trở về nha môn, vừa hay gặp Chung Thắng Quang và Hạ Linh Xuyên bước ra, thần sắc cả hai đều rất thư thái.
