Ý nghĩ đầy cám dỗ này chỉ vụt qua trong đầu Hạ Linh Xuyên rồi bị hắn dập tắt ngay.
Không bán được thì có ích gì? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
“Khoảnh khắc Đại Phương Hồ được luyện thành, bầu trời hiện lên ánh sáng đỏ rực, sấm chớp đì đùng kéo dài suốt ba ngày. Chúng ta đều biết, chỉ có bảo vật chấn động thiên địa xuất thế mới sinh ra dị tượng như vậy.”
“Đến khi xem xét kỹ lưỡng, chúng ta mới phát hiện món pháp khí này rất kỳ lạ. Rõ ràng nó ẩn chứa năng lượng khổng lồ, nhưng bên trong lại vô cùng hỗn loạn; rõ ràng vô cùng hỗn loạn, nhưng trạng thái lại cực kỳ ổn định. Hơn nữa nó không có khí linh, e rằng sau này cũng chẳng thể sinh ra khí linh —— đây là nhận định chung và cũng là sự tiếc nuối của tất cả mọi người.”
“Pháp khí không có khí linh, sao có thể gọi là thần vật được nữa?” Tam Thủy chân nhân cười khổ, “Không có khí linh, nó sẽ không nhận bất kỳ ai làm chủ, cũng chẳng tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào. Trớ trêu thay, bản chất nó lại không ổn định như vậy, một khi rò rỉ năng lượng thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.”
