Hắn thấy Đổng Nhuệ ra tay vô cùng hào phóng, ném ra hai lượng bạc vụn mà mặt không đổi sắc.
Đổng Nhuệ cười hắc hắc: "Ta không có, nhưng ngươi có mà."
Từ khi đeo chiếc mặt nạ Sương Diệp quốc sư đưa cho, y ra vào chốn phố chợ không cần che mặt nữa, ăn cơm uống trà cũng chẳng cần tìm góc khuất ngồi xoay lưng lại với người.
Đây mới là cuộc sống mà y hằng mong ước.
Tay Hạ Linh Xuyên khựng lại: "Ta có tiền thì liên quan gì tới ngươi?"
