Chiến dịch vừa mới kết thúc mà tên này đã tới rồi. Nếu không phải đi theo quân đội, làm sao có thể nhanh như vậy được.
“A, đúng... đúng vậy.” Bành Phương đau đến vã mồ hôi lạnh, “Mấy quân trấn bên bờ đối diện sông Nhân, mấy ngày qua người tụ tập ngày càng đông, trông có vẻ sắp sửa khai chiến. Ồ, ta không phải người Kim Đào, nhưng nhờ biết chút y thuật nên được thuê làm quân y.”
Hạ Linh Xuyên mỉm cười ôn hòa: “Bình thường ngươi liên lạc với Bật Lục thần bằng cách nào?”
“Ngài ấy thỉnh thoảng sẽ triệu kiến ta trong mộng.”
“Thế còn lúc tỉnh?” Hạ Linh Xuyên tìm Thích Nan thần trò chuyện đâu cần phải nhập mộng.
