Ráng chiều giăng kín bầu trời, mặt đất khoác lên mình lớp áo bạc. Rừng núi hoang vu tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lạnh rít gào.
Giữa thế giới tựa như bức tranh tĩnh vật ấy, một đoàn thương đội từ xa tiến lại, men theo quan đạo đi về hướng Đông Nam.
Tiếng bánh xe lộc cộc, tiếng người huyên náo cùng tiếng ngựa hí vang đã phá tan sự tĩnh mịch của đất trời.
Liễu Điều thúc ngựa áp sát một cỗ xe lớn, gõ gõ vào thành xe: “Lão đại, dậy đi, sắp đến nơi rồi!”
Vài nhịp thở sau, rèm xe được vén lên, lộ ra khuôn mặt ngái ngủ.
