"Nhanh đến vậy sao?" Hạ Linh Xuyên giật mình kinh hãi.
Kẻ có thể khiến Chu Nhị nương - đường đường là một yêu tiên - phải gọi là kình địch, thì dù hắn có ở lại e rằng cũng chẳng giúp được gì, vì thế hắn vội nói lời cảm tạ rồi nhảy xuống đất.
Thế nhưng Chu Nhị nương bỗng móc ra một con mắt, thứ đó giữa không trung liền hóa thành một con khiêu nhện, chân dài gấp bốn lần thân mình.
Hạ Linh Xuyên nhảy lên lưng khiêu nhện. Nó mượn lực bật mạnh từ người Chu Nhị nương, vút một cái đã phóng đi hơn hai mươi trượng!
Tốc độ này nhanh hơn Hạ Linh Xuyên tự chạy nhiều, đằng vân giá vũ cũng chỉ đến thế là cùng.
