TRUYỆN FULL

[Dịch] Tiên Nghiệp

Chương 54: Vĩ mạo khôi thái (1)

Bụi rậm xào xạc, Đồ Sơn Cát cảnh giác nhìn sang, chỉ thấy một nữ tử cao ráo quyến rũ bước ra từ trong lùm cây.

Nàng ăn vận mát mẻ, táo bạo, một thân hồng y tươi như máu, hệt như một con quỷ cái xinh đẹp hút tủy người trong rừng sâu núi thẳm.

“Ngươi là, người đó…”

Đồ Sơn Cát nhận diện một lúc, sắc mặt đột nhiên trở nên âm trầm: “Ngươi là Tiểu Ngọc? Chu Sở Ngọc? Mẹ kiếp! Đầu óc ngươi có vấn đề à?!”

Gã chửi ầm lên:

“Ta không biết ngươi lấy được tu vi này từ đâu, nhưng lương tâm ngươi bị chó tha rồi sao! Ngươi muốn giết lão gia? Nếu không có lão gia thì giờ này ngươi vẫn đang mua vui dưới háng Dương Sơn lão cẩu đấy! Đồ khốn! Mụ đàn bà đáng chết!”

“Ồn ào.”

Chu Sở Ngọc liếc mắt, lấy ra một cây Lưu Tiêu Xích màu sắc rực rỡ, nó lập tức bay khỏi tay, lao thẳng đến đỉnh môn của Đồ Sơn Cát.

Đồ Sơn Cát đẩy hai tay ra, thần lực hóa thành những lớp ánh sáng gợn sóng, nhưng chỉ cản được vài khoảnh khắc, Lưu Tiêu Xích đã xuyên thẳng qua, sắp sửa đập vào đầu gã.

Thấy vậy, Trần Hằng chỉ tay một cái, “keng” một tiếng, thai tức và Lưu Tiêu Xích va chạm, phù khí này lập tức linh quang tan rã, bị đánh bay ra ngoài.

“Đây là thai tức phẩm cấp gì?”

Chu Sở Ngọc kinh ngạc, vội vàng bấm quyết gọi Lưu Tiêu Xích về, bảo vệ những yếu huyệt trên người.

Từ khi được Âm Công Hạo truyền cho luyện khí thuật, Chu Sở Ngọc vẫn tự cho rằng thai tức của mình hùng hậu, trầm ổn, chí nguyên chí thuần, luyện khí sĩ bình thường ngay cả một chiêu của nàng cũng khó đỡ nổi, cho dù người có tu vi luyện khí cao hơn nàng cũng phải chật vật.

Nhưng Trần Hằng chỉ búng ngón tay bắn ra một luồng thai tức đã dễ dàng đánh bay Lưu Tiêu Xích, thủ đoạn này quả thực rất đáng kinh ngạc.

Phải biết rằng, môn luyện khí thuật nàng tham ngộ là "Kỳ Ương mẫu tinh" có thể tu thành chân khí cửu giai hạ phẩm, vậy thứ có thể hơn nó một bậc, là cửu giai trung phẩm, hay là… cửu giai thượng phẩm?

“Ngươi đã thôi động phù khí nhiều lần như vậy, trong người vẫn còn thai tức sao?”

Chu Sở Ngọc lùi lại vài bước: “Làm sao ngươi phát hiện ra ta?”

Tính chất của "Kỳ Ương mẫu tinh" là thông suốt cõi u minh, phân hình tán ảnh, xuất nhập vô hình, đều là chuyện dễ như trở bàn tay. Tuy nàng chưa tu thành chân khí, nhưng thai tức trong người cũng ít nhiều nhiễm phải đặc tính đó, muốn che mắt người khác, che giấu khí cơ cũng không khó.

Nhưng "Thái Thủy Nguyên Chân" mà Trần Hằng tu luyện còn cao hơn một bậc, nó có thể tổng nhiếp mười hai vạn chín nghìn sáu trăm loại linh khí, là tổng cương của các loại chân khí.

Cho dù "Kỳ Ương mẫu tinh" có phi phàm đến đâu, làm sao nó có thể thoát khỏi phạm vi của nhất nguyên linh khí?

Ngay từ lúc Chu Sở Ngọc rình mò, Trần Hằng đã cảm nhận được khí cơ của nàng, chỉ là nhận thấy nữ tử này còn có một kiện phù khí phi độn trung phẩm, lo đánh rắn không chết lại rước họa vào thân, nên mới vờ như không biết.

Hôm nay hắn cố ý hộc máu giả yếu, quả nhiên Chu Sở Ngọc cũng cắn câu, không còn giữ khoảng cách mà xông đến.

Trong lòng suy nghĩ trăm điều, nhưng trên mặt Trần Hằng chỉ nở một nụ cười nhạt, không để tâm đến nàng.

“Ngươi vẫn mang dáng vẻ siêu nhiên thoát tục ấy, tựa như tiên nhân không vướng bụi trần…”

Chu Sở Ngọc ngẩn ngơ nhìn Trần Hằng, như muốn dùng ánh mắt lướt qua từng tấc trên khuôn mặt hắn.

Nắng sớm len lỏi qua tán lá, nam tử bên bờ suối một thân bạch y như tuyết, dáng vẻ giản dị không cầu kỳ.

Ánh nắng lọt qua kẽ lá nhảy múa trên gương mặt nghiêng thanh thoát của hắn, tạo thành từng vệt sáng lung linh, tựa như một bức tranh thủy mặc sơn thủy tuyệt đẹp đang chuyển động, người trong tranh có dung mạo phi phàm, rực rỡ như mây lành ráng chiều.

Chu Sở Ngọc hồi lâu không lên tiếng, rồi đột nhiên bật cười khe khẽ, ánh mắt phức tạp: “Ngươi cứu ta, ta lại muốn giết ngươi… Ngươi không hỏi sao? Ngươi không hỏi tại sao à?”

“Ngươi muốn hại ta, ta liền giết ngươi, chỉ vậy thôi, cần gì phải nhiều lời!”

Trần Hằng cũng không nói nhiều.

Hắn bấm quyết gọi ra một luồng gió lớn, thổi lá khô bay cuộn đầy trời, dòng suối cuộn ngược lên không, trong tầm mắt toàn là những vật thể gãy nát hỗn loạn. Chu Sở Ngọc vội lấy ra một chiếc kim đăng, treo trên đỉnh môn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bảo vệ phạm vi ba trượng quanh người.

Luồng gió lớn kéo dài mấy chục hơi thở, đến khi ngừng lại, bốn phía không biết từ lúc nào đã bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, mờ mịt. Nếu không có kim đăng chiếu rọi, e rằng đến vài bước chân cũng không nhìn rõ.

“Đạo thuật sao?”

Chu Sở Ngọc phất tay, khiến ánh sáng kim đăng càng rực rỡ hơn, nàng cười lạnh nói:

“Ngươi vừa trải qua một trận đấu pháp, bây giờ còn lại được mấy phần thai tức? Ta khuyên ngươi nên sớm bó tay chịu trói, biết đâu ta còn có thể tha cho ngươi một mạng.”

Tức thì, một giọng nói nhàn nhạt từ trong sương mù vọng ra:

“Tuy không còn nhiều, nhưng đủ để giết ngươi.”

“Ở đây!” Mắt Chu Sở Ngọc sáng lên, liền phóng Lưu Tiêu Xích ra.

Chỉ thấy ánh sáng cuộn trào, mấy chục cây lớn bị đánh cho nổ tung, nhưng không hề có lực cản, cũng không thấy máu thịt văng tung tóe.

Vù!

Một luồng sáng xanh biếc bay vụt tới, đánh vào chiếc kim đăng trên đầu Chu Sở Ngọc khiến nó chao đảo. Nàng vừa định gọi Lưu Tiêu Xích về thì Lôi Hỏa Phích Lịch Nguyên Châu đã hóa thành một dải cầu vồng, chặn đứng nó giữa không trung.

Chu Sở Ngọc bất đắc dĩ, chỉ đành lấy ra một cây Bạch Hào đại bút, ngăn cản đòn công sát của thanh trúc thích.

Lúc này, kim đăng trên đỉnh đầu nàng đã ảm đạm đi nhiều, ánh lửa yếu ớt, xem chừng sắp bị phá vỡ.

Cứ thế lại giao đấu thêm nửa tuần trà, Chu Sở Ngọc càng đánh càng kinh hãi, từ khi tu thành luyện khí thuật do Âm Công Hạo truyền lại, nàng đã quyết tâm dùng thai tức hùng hậu để áp chế người khác, trực tiếp càn quét một đường.

Nhưng thai tức của Trần Hằng không những hùng hậu hơn nàng, mà bản lĩnh đấu pháp cũng cao minh hơn nàng rất nhiều.

Thanh trúc thích lướt đi trong không trung, như một tấm lưới khổng lồ giăng kín, mấy lần đã phá vỡ vòng vây của Bạch Hào đại bút, đâm thẳng vào yếu huyệt nơi mi tâm.

Nếu không có kim đăng trên đỉnh đầu chiếu rọi, nàng đã sớm bị giết rồi.

Trong lúc Chu Sở Ngọc dần dần không chống đỡ nổi.