TRUYỆN FULL

[Dịch] Tiên Nghiệp

Chương 26: Hành thi

Dứt lời.

Trong căn lều cỏ cách đó không xa, bỗng truyền đến một tiếng gào thét chói tai. Tiểu Ngọc vội vàng quay người lại, đập vào mắt nàng là hai quái vật chỉ còn hình người đang vô hồn tông cửa xông ra, tập tễnh bước về phía nàng.

Da dẻ xanh tím, đồng tử trắng dã.

Trên người chúng còn tỏa ra một mùi hôi thối khó tả, như thể vài con chuột chết ngâm trong máng lợn chua cả mấy tháng trời, cái mùi âm ỉ lên men trong hơi ấm hôi hám.

Nếu nhìn kỹ, thậm chí còn có thể thấy dưới lớp da vàng sậm của chúng, vô số con giòi trắng béo đang len lỏi, tựa như đàn nòng nọc trong rãnh nước.

“Đây là… hành thi?”

Tiểu Ngọc trợn tròn mắt, từ hai khối thịt thối rữa nặng nề kia, nàng mơ hồ nhận ra khuôn mặt của họ khi còn sống.

Lúc vào thôn, nàng từng gặp đôi vợ chồng trẻ này, cũng chỉ là những nông dân hết sức bình thường nên nàng không để tâm.

Mới chưa đầy một ngày mà cơ thể đã thối rữa đến mức này sao?

Đây là tà thuật gì?

“Trảm yêu trừ ma, duy trì chính tông?”

Tiểu Ngọc chợt cười lạnh: “Chính là dùng cách này để luyện người sống thành hành thi ư?”

“Tâm ta là thiên tâm, ý ta là thiên ý, pháp ta thi hành mới gọi là chính pháp, đạo ta đi mới gọi là chính tông!”

Âm Công Hạo lạnh lùng đáp: “Ngoài ta ra, tất cả đều là ngoại đạo, đều là yêu pháp! Ngươi ngay cả điều này cũng không hiểu sao?”

Bùm!

Bụi đất tung tóe!

Hai con hành thi hung hãn lao tới, đè nghiến Tiểu Ngọc xuống đất. Mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt, xông đến mức khiến người ta đầu óc choáng váng, chỉ muốn nôn mửa.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Bỗng nhiên, một tiếng “xẹt” vang lên.

Một cái đầu thối rữa bay văng ra, lăn tròn vài mét trên mặt đất, chất dịch vàng xanh chảy lênh láng. Chẳng mấy chốc, một cái đầu khác lại bay lên, thi thể cũng theo đó mềm nhũn đổ sụp.

“Lão già khốn kiếp! Ngươi không biết nhà mẹ đẻ ta làm nghề áp tiêu sao?”

Tiểu Ngọc mình mẩy dính đầy mủ hôi thối, có chút còn bắn vào khóe mắt, nhưng lúc này nàng chỉ siết chặt cây kéo, khóe miệng nở một nụ cười:

“Ngươi là đạo sĩ vô danh, dù có học được chút tả đạo chi thuật thì đã sao? Muốn ta cầu xin ngươi ư! Dù có chết, ta cũng phải cắn của ngươi một lớp da!”

Tổ tiên nhà mẹ đẻ nàng làm nghề áp tiêu nhiều năm như vậy, tự nhiên cũng có vài ngón quyền cước trong người. Hơn nữa, Dương Sơn đạo nhân vì muốn tận hứng hơn trên giường, lúc nồng tình mật ý còn dùng thai tức giúp nàng ôn dưỡng cơ thể vài lần.

Có thể nói, trong giang hồ hiện tại khi tiên thiên đại tông sư đã vắng bóng, nàng cũng miễn cưỡng được coi là một cao thủ hạng trung.

Âm Công Hạo chỉ hờ hững không đáp lời.

Tiểu Ngọc nhe răng cười tiến lên, túm lấy vạt áo hắn giật mạnh xuống, rồi đâm cây kéo vào ngực bụng hắn.

Không hề gặp trở ngại.

Một nhát đã đâm xuyên qua cơ thể.

Máu theo cây kéo chảy xuống cổ tay, rồi tí tách rơi xuống mu bàn chân.

“Sao lại dễ dàng đến thế?”

Một ý niệm xẹt qua đầu Tiểu Ngọc.

Kẻ có thể thi triển đạo thuật, ít nhất cũng phải đạt đến cảnh giới thai tức, mà nhục thân của người đạt thai tức chẳng phải đều cứng như kim loại sao?

Nhưng lúc này không còn thời gian để suy nghĩ kỹ lưỡng.

Tiểu Ngọc lại điên cuồng đâm thêm hơn chục nhát vào người Âm Công Hạo, mỗi lần đều dùng hết sức lực, máu phun ra như thể chọc tiết lợn ngày Tết.

“Lão già khốn kiếp!”

Tiểu Ngọc mặt mũi đầy máu, cuối cùng nàng dùng miệng xé một miếng ở cổ Âm Công Hạo, đợi đến khi cảm nhận rõ yết hầu bị cắn đứt, nàng mới thỏa mãn nhả răng ra, đẩy thi thể xuống giếng.

“Thì ra… người tu hành cũng dễ giết đến vậy sao? Ha ha, ha ha ha ha!”

Ngẩn người một lúc, Tiểu Ngọc mới ngửa mặt lên trời cười điên dại, lảo đảo bước về phía trước.

Nhưng xung quanh.

Lớp sương mù đặc quánh như hồ gạo vẫn không tan đi, ngược lại còn có xu thế càng lúc càng dày đặc hơn…

Chưa đi được mấy bước.

Nàng chợt rùng mình, ánh mắt lộ vẻ không thể tin nổi.

Phía trước, trên một chiếc ghế thọ bằng gỗ mây đỏ, Âm Công Hạo vốn đã chết lại đang ung dung ngồi đó, nghe thấy tiếng bước chân, lão thậm chí còn lười nhấc mắt lên.

“Còn dùng cả răng để cắn, quả nhiên là loài chó.”

Tiểu Ngọc cũng không nhiều lời với lão, chỉ lao tới, đè cả ghế thọ gỗ mây đỏ lẫn Âm Công Hạo xuống đất.

Đến khi nàng lại bò dậy với thân thể đầy máu, trên mặt đất đã có thêm một thi thể nát bấy.

Nàng mặt mày âm u, hung hăng nhổ một bãi nước bọt lên tàn thi.

Ngẩng đầu lên.

Quả nhiên.

Trước mặt nàng, lại là một Âm Công Hạo khác…

Lão già với cặp lông mày dài rủ xuống má lần này cuối cùng cũng nhấc mí mắt lên, hờ hững nhìn nàng một cái. Thân hình lão cao gầy, thẳng tắp, tựa như một khối sắt đá vĩnh hằng trên đỉnh núi, trong ánh mắt nhìn quanh mang theo ác niệm và ma ý kinh người.

Tiểu Ngọc bị ánh mắt ấy kích thích, trong lòng lập tức dâng lên một luồng sát cơ không thể che giấu, không ngừng chui vào tâm trí, muốn mượn tay nàng, hận không thể giết sạch, xé nát hàng tỷ sinh linh khắp Cửu Châu Tứ Hải này!

“Sao, đã chịu không nổi rồi à? Trò hay vẫn còn ở phía sau đấy.”

Âm Công Hạo khẽ gật đầu, vẻ mặt vừa như tán thưởng, lại vừa như tiếc nuối.

Lão không hề nhúc nhích, nhưng xung quanh đã có vô số tiếng gào thét vang lên.

Từng cánh cửa gỗ bị tông đổ, hành thi dày đặc vây kín lại, giòi bọ sống nhảy loạn xạ, mùi hôi thối của xác rữa xộc lên tận trời, dù cách xa vài dặm cũng có thể ngửi thấy rõ ràng.

“Thì ra, ngươi đã luyện cả thôn này thành hành thi rồi.”

Chẳng trách thôn xóm này vắng lặng như một nấm mồ, không có tiếng người, là vì cả thôn đã chết hết rồi!

Bất kể là trai tráng hay người già, phụ nữ và trẻ em, đều đã bị kẻ này luyện thành hành thi lúc nào không hay!

“Đến đây, để ta xem ngươi điên cuồng đến mức nào!”

Âm Công Hạo cười hắc hắc:

“Chuyến này ra ngoài không thuận lợi, ngay cả một đệ tử vừa ý cũng không gặp được. Tên Điền Bất Kỳ kia tư chất quá kém, tính tình cũng chẳng ra gì. Tuy tư chất ngươi cũng chẳng tốt hơn là bao, nhưng ai bảo lão phu lại vừa ý cái dáng vẻ chó điên của ngươi cơ chứ…”

Những lời còn lại.

Tiểu Ngọc đã không còn nghe rõ nữa.

Hành thi dày đặc như thủy triều nhấn chìm nàng. Tiểu Ngọc dù cố sức vặn gãy vài cái đầu, nhưng hai tay khó địch lại nhiều người, chỉ một chút sơ sẩy, nàng đã bị đè ngã xuống đất.

Con hành thi đè lên người nàng mang khuôn mặt của một nông dân chất phác, bụng đã nứt toác, lộ ra vô số nội tạng xám đen bên trong.

“Là ngươi à?”

Tiểu Ngọc nhận ra người nông dân này, kẻ từng cho nàng cơm lúa mạch, và sau đó lại bị chính tay nàng giết chết.

“Gầm!”

Hành thi không đáp lời. Nó chỉ há miệng, dùng hàm răng ố vàng cắn mạnh xuống.

Máu thịt tung tóe.

Âm Công Hạo lạnh lùng đứng ngoài quan sát tất cả, ngay cả khi thấy Tiểu Ngọc bị hành thi cắn vào cổ, cũng không hề có chút ý định ra tay cứu giúp nào.

Đột nhiên, thần sắc lão khẽ động, nhìn về phía bầu trời tây nam.

Ở đó, một đạo độn quang màu xanh đen sắc bén vô song đang chém rách hư không, hóa thành cầu vồng kinh thiên, lao thẳng về phía lão.

“Đây là u hoàng cửu hoa đại độn của Tiên Thiên Ma tông?”

Âm Công Hạo cười khẩy một tiếng, thân hình cũng hóa thành một dải ngân hà cực quang rực rỡ phóng lên trời, trong chớp mắt đã dễ dàng chặn đứng đạo độn quang màu xanh đen kia, khiến nó khó lòng thoát đi.

Không nhiều lời.

Lão vươn một bàn tay pháp lực lớn, hung hăng tóm lấy