Lời vừa dứt, cũng không để Trần Hằng kịp mở miệng, Phù Tham lão tổ đã vỗ tay quyết định luôn.
Lão khẽ truyền âm:
“Ngươi cũng chẳng cần từ chối làm gì. Vật này trong mắt người ngoài tuy quý giá, nhưng đối với lão tổ ta mà nói thì chẳng đáng là bao.
Ngươi sinh sau đẻ muộn, chưa từng chứng kiến cảnh tượng thịnh vượng năm xưa khi các môn phái lên Dương Nhưỡng sơn cầu thuốc đâu. Lúc ấy mới thật sự là biển người tấp nập, đông nghịt chen chúc nhau. Nhờ thế mà lão tổ ta cũng được xem không ít trò vui!
Đáng tiếc hiện tại mấy vị trong môn phái quản thúc quá chặt, khiến ta chẳng xơ múi được gì, ngay cả trò vui cũng ít được xem hơn hẳn...
